Dạ quỷ có vẻ ngoài man rợ tởm lợm này trông giống với yêu tinh bóng đêm và ngưu đầu nhân Hỗn Huyết trong game World of Warcraft mà tôi đã chơi với A Long, nhưng khi nó nhắc đến đứa con nhỏ, đôi mắt nó ánh lên nét dịu dàng, giọng nói đượm buồn, mặc dù âm thanh của nó vẫn khô như vỏ cây già nhưng nghe có vẻ đã thoải mái hơn nhiều.

Tôi gần như ngay lập tức phủ nhận những suy nghĩ trước đây của mình và khẳng định một điều: con Dạ quỷ này đáng lẽ nên làm mẹ.

Trên đời, chỉ có sức mạnh của tình mẹ mới có thể khiến một con quái vật hung tợn sở hữu sự dịu dàng như vậy.

Tôi bất giác thầm thở dài, lắc lắc đầu, từ nhỏ đến giờ tôi chưa từng thấy qua gương mặt của mẹ tôi, ngay cả cha cũng không có, nghĩ lại cũng không bằng đứa con của Dạ quỷ, ít nhất còn có một người mẹ tìm kiếm nó khắp mọi nơi.

Dạ quỷ thấp giọng kể bên tai, nó dường như đang tự trải lòng với chính mình, nhưng cũng như nó đang nói với chúng tôi...

Bộ tộc Dạ quỷ cổ xưa là một chủng tộc mà không ai biết rõ khởi nguyên của chúng. Trong chủng tộc này các thành viên vô cùng thưa thớt, hơn nữa đều là những cá thể độc lập, chúng chu du trong đêm tối, không để người đời biết đến, nhưng lại tồn tại một cách chân thật. Chúng nuốt chửng tất cả năng lượng tiêu cực thuộc về đen tối, coi đây là vì kiếm sống. Những ấu tử của nó cũng phải ký sinh ở những nơi dơ dáy, bẩn thỉu, lấy sinh vật thể linh thú kia làm vật chủ.

Dạ quỷ trước mặt tôi cũng không nói rõ bản thân nó đã tồn tại trên thế giới này bao lâu rồi. Chúng là một chủng tộc đặc biệt, không có bất kỳ khái niệm nào về thời gian. Trong thế giới của nó giống như một con dơi, ban ngày ẩn nấp trong các xó xỉnh tối tăm và hang động. Chỉ có thể xuất hiện và hoạt động vào ban đêm. Và đứa con nhỏ của Dạ quỷ đã bị đánh cắp trong một lần đi kiếm ăn của nó.

Khi đó ấu tử của Dạ quỷ còn rất nhỏ, vốn dĩ chủng tộc Dạ quỷ không tồn tại cái gì gọi là có cảm xúc, ấu tử do bọn chúng sinh ra cũng trực tiếp vứt bỏ trong góc tối, mặc cho chúng tự sinh tự diệt, tự mình tìm kiếm vật chủ. Nhưng kết quả của sự thờ ơ đó có lẽ chính là nguyên nhân khiến tộc Dạ quỷ ít ỏi và thậm chí là nguyên nhân cho việc một số gần như tuyệt chủng. Bởi căn bản chẳng có mấy ấu tử Dạ quỷ mới sinh ra đã đủ khả năng tìm được vật chủ thích hợp một cách suôn sẻ, và phần lớn số phận của chúng đều đã tan thành tro bụi.

Nhưng Dạ quỷ này lại khác với những con khác, có lẽ nó đã ở trên trần gian quá lâu, trong bản tính cốt lõi của nó lại mang theo vài phần xúc cảm của con người, cho nên nó luôn dẫn theo con nhỏ bên mình, đêm nào cũng ra ngoài kiếm ăn nuôi nấng ấu tử, thậm chí nó còn nghĩ qua, bản thân bắt một vật chủ thích hợp đến đây để ấu tử lớn lên bên cạnh nó, đó chẳng phải tốt hơn sao?

Ý tưởng của nó rất táo bạo, cũng rất sáng tạo, nhưng mà nó mang theo đứa con nhỏ của nó được vài tháng, thì khi trở về sau một chuyến đi kiếm ăn, nó phát hiện ra ấu tử của nó đã biến mất.

Dạ quỷ lúc bấy giờ lo lắng đến phát điên vì nó biết ấu tử của Dạ quỷ phải trải qua thời kỳ trưởng thành mấy năm mới có thể từ từ lớn lên, hơn nữa nếu trong môi trường vật chủ thích hợp, đứa nhỏ lúc này vừa mấy tháng đã mất tích, vả lại còn đang trong hang động ở nơi hoang dã, thì để nó đi đâu để tìm vật chủ bây giờ?

Vả lại, đứa con thất lạc thì chắc chắn có người đã trộm lấy, tự nó không thể chạy ra ngoài được vì nó căn bản còn không có khả năng đi lại, thậm chí còn chưa thành hình hoàn toàn. Khả năng đầu tiên bị động vật tha đi là con số 0. Những kẻ tình nghi lớn nhất phải là những con Dạ quỷ khác, hoặc có lẽ là một số người tu đạo chuyên tu luyện tà pháp.

Bởi vì trước đây đã từng có một giả dụ như vậy, năng lượng hắc ám trong cơ thể Dạ quỷ là nguyên liệu vật chất tốt nhất cho một số phương pháp tu luyện tà ác, nhưng mà Dạ quỷ mạnh vô cùng, những kẻ tu luyện tà pháp đó không thể dây vào Dạ quỷ được, nên liền nghĩ cách đi khắp nơi săn lùng ấu tử Dạ quỷ.

Vì vậy lần này, rất có khả năng là như thế.

Dạ quỷ điên tiết bắt đầu tìm kiếm ngay lập tức. Nó đã tìm toàn bộ núi hoang một lượt, không thấy dấu vết của đứa nhỏ. Khứu giác và trực giác của loài sinh vật này thực ra cực kỳ nhạy, trong vòng bán kính mười dặm, miễn là có thoang thoảng mùi của ấu tử thì nó sẽ phát hiện ra ngay. Lúc này tìm không thấy, chắc chắn nó đã bị mang ra khỏi vùng núi chạy trốn thật xa rồi.

Thế là, Dạ quỷ đã bắt đầu con đường dài đằng đẵng để tìm đứa con.

Kết quả, một năm, hai năm, ba năm...

Thời gian trôi qua, tuy rằng không có dấu vết của ấu tử, nhưng Dạ quỷ chưa bao giờ từ bỏ, bởi vì sâu trong thâm tâm nó có thể cảm nhận được rằng đứa nhỏ vẫn chưa hoàn toàn biến mất khỏi thế giới. Hơn nữa Dạ quỷ và con người không giống nhau, chỉ cần có một chút năng lượng cơ thể còn sót lại thì chúng đã có thể sống lại một lần nữa.

Ròng rã mấy năm như thế, cho đến khi, nó đến thành phố của chúng tôi, cuối cùng cũng đã phát hiện ra mùi của ấu tử Dạ quỷ, và cũng là lúc nó biết rằng nó đã tìm thấy đứa con của chính mình.

Chuyện diễn ra tiếp theo, tôi cũng đã biết rồi, sau khi Dạ quỷ hiện thân và có một trận đánh ác liệt với chúng tôi, chiếc răng của ấu tử của nó không thể lấy lại được như nó mong muốn. Thay vào đó, nó đã bị Giải Trĩ tấn công và bị thương, bộ dạng thảm hại chạy trối chết, sau này khi đã hồi phục hoàn toàn liền bắt đầu tìm kiếm lần nữa.

Lần này, đã tìm đến nơi đây.

Hơn nữa, trong suy nghĩ của nó sớm đã coi tôi là hung thủ làm hại con nó rồi, nhưng nó lại nhìn ra tôi là hậu duệ của Cấm kỵ sư Hàn gia, trong lòng cứ nghi hoặc khó hiểu cho đến khi vừa rồi tôi kể ra chân tướng sự việc, nó cuối cùng cũng hiểu ra mọi chuyện.

Ngoài ra, Dạ quỷ thua thật với tôi rằng ngay từ đầu nó không hề hạ đòn chí mạng vào tôi, vì nó nhận thấy tôi hoàn toàn không phải là một kẻ gian ác, đỉnh đầu có “hạo thiên chính khí” (chỉ khí chất ngay thẳng rõ ràng). Nếu không phải vì trên người tôi có mùi của con nó, nó đã không tìm đến tôi làm gì. Đặc biệt là lúc tôi thi triển cấm pháp của cấm kỵ sư, nó lại càng đoán chính xác hơn, tôi là hậu duệ của ân nhân của nó.

Nghe đến đây, tôi không nhịn được mà vỗ trán, sao lại lòi ra chuyện ân nhân thế này, còn về tổ tiên của tôi, thì ra cái gì cũng cứu giúp hả? Ngay cả con Dạ quỷ này cũng đã từng chịu ơn Cấm kỵ sư, chẳng trách nó có thể nhận ra tôi là con cháu của Cấm kỵ sư trong một cái liếc mắt, còn nói chuyện với tôi lâu như thế này, hóa ra lại có ngọn nguồn từ lâu.

Hỏi ra nguyên nhân thì nó kể rằng trước đây có một lần, nó cũng đã từng gặp phải tình huống nguy hiểm, đó là một người có pháp lực đạo hành cực kỳ mạnh mẽ có ý đồ bắt nó về để hiến tế luyện pháp bảo, sau này trong giờ khắc nguy nan, là một Cấm kỵ sư của Hàn gia xuất hiện, mới cứu nó, tính đến hiện tại chắc cũng đã có hơn hai trăm năm rồi.

Tôi lại hỏi nó người mà muốn làm hại nó là ai, nhưng nó căn bản không quen biết, chỉ là hai trăm năm qua, tướng mạo của kẻ xấu xa vẫn luôn khắc sâu vào trong tim nó. Sau khi nó mô tả ngoại hình đặc trưng và cách ăn mặc của người đó cho tôi, tôi đã rất sửng sốt, bởi vì, nếu tôi đoán không sai, kẻ đó rõ ràng chính là là chủ trì Phúc Duyên Trai.

Nói đến đây, mọi chuyện gần như đã sáng tỏ, tôi cũng đã hiểu rõ nguyên nhân và hậu quả, tôi bèn lập tức xâu chuỗi tất cả mọi thứ lại với nhau giải thích rõ một lượt với Dạ quỷ và nhóm người của Nam Cung Phi Yến, đồng thời yêu cầu Thường Khánh phải trả lại chiếc răng của con Dạ quỷ luôn bị tôi ghét bỏ và còn trốn đông trốn tây, đưa đến trước mặt Dạ quỷ.

Tôi nói với nó rằng năm đó tôi quả thực trong lúc vô ý đã làm tổn thương đứa con của nó, nhưng mà lúc đó tôi chẳng hiểu biết gì cả, hơn nữa cũng là để bảo vệ. Điều quan trọng nhất là ấu tử của nó lúc bấy giờ đã bị người khống chế, bị người lợi dụng, nếu không phải bị tôi gây thương tích, đoán chừng sớm muộn gì cũng trở thành nguyên liệu để kẻ khác hiến tế.

Dạ quỷ không để ý đến những lời tôi nói, nó chộp lấy chiếc răng của con nó, cầm trên tay, mắt nhìn chằm chằm vào nó một hồi lâu, cơ thể dường như đã bắt đầu run lên một chút, bất thình lình nó đưa tay lên nuốt cái răng đó vào bụng.

Tôi không khỏi kinh ngạc, làm, làm cái gì vậy trời, nó hao tâm tổn sức lắm mới tìm được lại đứa con của nó, kết quả nó lại nuốt một cái ực?

Tất cả mọi người cùng sửng sốt, Dạ quỷ nuốt răng của ấu tử, nhắm mắt lại một hồi rất lâu, đột nhiên mở to mắt, bật cười ha hả.

Nó cười cũng một lúc lâu mới dừng lại, nhanh chóng đứng dậy nói với tôi:

- Rất cảm ơn cậu đã giữ lại chiếc răng duy nhất này, gia tộc Dạ quỷ, chỉ cần còn một chút năng lượng thể tồn tại, thì có thể sống lại. Cho tôi thời gian khoảng ba tháng, con tôi có thể được tái sinh một lần nữa

Tôi đứng như trời trồng, té ra là như thế này à, hiện giờ nó nuốt cái răng của ấu tử, chẳng phải có nghĩa là qua ba tháng nữa nó vẫn có thể sinh được một đứa con?

Đúng thật là một sinh vật kỳ lạ, sức sống của Dạ quỷ quả nhiên là dũng mãnh vô cùng.

Nếu con người có khả năng này, đứa nhỏ chết đi liền bị ăn thịt, qua vài tháng lại tái sinh lần nữa….

Chậc chậc, nghĩ chút thôi cũng đã cảm thấy kinh khủng, thảo nào nó bị Trảm Long Thoi làm gây thương tích, qua một lúc đã hồi phục lại được, quỷ chính là quỷ, đúng là cao cấp hơn yêu ma rất nhiều.

Thậm chí, ngay cả cấm pháp cấp hai của tôi cũng không cách nào tiêu diệt triệt để nó, tôi chợt nghĩ, cái đòn đánh xuống khi nãy, Huyết Ngọc Ban Chỉ đâm vào cơ thể nó thì chuyện gì sẽ xảy ra nhỉ?

Nếu vẫn không thể loại bỏ nó, điều đó có nghĩa là tôi vẫn chưa lĩnh ngộ được cấp độ cao nhất của cấm pháp cấp 2. Tôi nghĩ đó có lẽ phải đợi cho đến khi tôi học rành rọt cảnh giới cuối cùng, tự phù cao hơn Diệt và Sát mới được đó

Trong tiếng cười lớn, Dạ quỷ đột nhiên hóa thành một đám sương mù hòa vào màn đêm, âm thanh của nó rì rì trở lại bên tai.

- Ba tháng sau, tôi sẽ trở lại, báo thù, báo thù...

Cuối cùng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm, báo thù mà nó nói tất nhiên là sẽ không tìm đến tôi nữa, đến nay Dạ quỷ đã liên minh thành công với chúng tôi, điều này tốt hơn nhiều so với việc trở thành kẻ thù. Sau ba tháng, nó sẽ trở thành một chiến hữu vô cùng mạnh mẽ và đanh thép của chúng tôi.

 

0.10354 sec| 2429.961 kb